Xem truyện ngôn tình ngắn hài hước “Này chớ làm loạn” chương 1

Giải trí online: “Này chớ làm loạn” của tác giả Minh Nguyệt Thính Phong được xem là một trong những truyện ngôn tình ngắn hài hước hay nhất hiện nay tỏng các tác phẩm truyện chữ ngôn tình trung quốc.

“Này chớ làm loạn” Chương 1

Thất nghiệp rồi, kiếm đàn ông thôi

Xem truyện ngôn tình ngắn hài hước "này chớ làm loạn" chương 1

“Ngữ Lam.”

Cao Ngữ Lam đi công tác về, vừa bước vào văn phòng, còn chưa kịp ngồi xuống đã nghe thấy có người gọi cô.

Cao Ngữ Lam quay đầu lại nhìn, là Ôn Sa, một người đáng tin cậy trong công ty.

Nhắc đến cô gái có tên là Ôn Sa này, cô ấy là người có nhan sắc được xếp vào loại đứng đầu trong công ty, thành tích kinh doanh hàng tháng cũng đứng đầu, có năng lực và hơi mánh khóe, khả năng quan hệ xã hội cũng thuộc loại nhất nhì nên thật sự trở thành cục cưng của công ty.

Lúc này Ôn Sa đang bước nhanh lại gần cô. Cao Ngữ Lam không biết cô ấy có việc gì, đang định mở miệng hỏi nên cô không để ý thấy thái độ kỳ lạ của người đồng nghiệp ngồi bên cạnh. Cao Ngữ Lam chưa kịp có bất kỳ phản ứng gì đã bị Ôn Sa giang tay ôm vào lòng.

“Em thân yêu, anh xin lỗi, anh đã nói ra rồi.”

Nói gì? Cao Ngữ Lam không hiểu chuyện gì, đang nghi hoặc, bỗng nhiên không gian trước mắt cô tối lại, có gì đó chạm lên môi cô, hương nước hoa nhàn nhạt và sự tiếp xúc với đôi môi mềm mại như nhung khiến cô giật thót mình.

Ôn Sa dịu dàng hôn cô, sau đó khẽ khàng nói: “Em thân yêu, đừng giận anh.”

Cao Ngữ Lam giống như bị ai đó điểm huyệt, người cô cứng đờ.

Có chuyện gì xảy ra thế?

Vừa rồi, cô bị người khác hôn sao?

Hơn nữa còn bị một người phụ nữ hôn?

Cao Ngữ Lam ngây ngô đờ đẫn, đầu óc trống rỗng, rõ ràng không dám tin.

Cô là một người thật thà, một phụ nữ con nhà lành có tư tưởng bảo thủ… Không, là một cô gái con nhà lành.

Ngoài mối tình toàn tâm toàn ý thời trung học, sau bảy năm bị bạn trai bỏ rơi, cô biết rõ, cô chưa bao giờ cầm tay thêm bất kỳ người đàn ông nào, sao bây giờ cô lại bị người khác hôn?

Điều này rõ ràng là quá loạn!

Dường như Ôn Sa không để ý đến phản ứng của Cao Ngữ Lam, cô ta chỉ vuốt ve mặt cô tỏ vẻ muốn an ủi rồi quay người bỏ đi.

Cao Ngữ Lam ngốc nghếch chậm chạp quay đầu lại, ngơ ngẩn nhìn theo bóng dáng của Ôn Sa, tay cô run run chỉ về hướng đó, không thốt lên được lời nào.

Phần tử phạm tội ung dung bỏ trốn, giờ phải làm sao?

Trí óc Cao Ngữ Lam từ từ ổn định trở lại, cô không hiểu chuyện gì đang xảy ra, cũng không dám nhìn ánh mắt của đồng nghiệp, trong lòng cô hiểu rõ, lúc này, cô là tâm điểm trong ánh mắt của mọi người.

Chúa ơi, cho cô một cái lỗ để chui xuống được không?

Chúa không đáp, chỉ có một giọng nói khẽ vang lên: “Ngữ Lam, giám đốc nói cô về thì đến gặp ông ấy.”

Cao Ngữ Lam ngạc nhiên, quay đầu nhìn người đồng nghiệp vừa thông báo và thấy thái độ cảm thông trong ánh mắt của cô ấy, một linh cảm không hay dâng lên trong lòng cô.

Giám đốc là một người đàn ông đã gần năm mươi tuổi, hói đầu.

Ông chăm chú và nghiêm túc nhìn Cao Ngữ Lam suốt mười phút, cuối cùng cũng mở miệng: “Nghe tôi nói, Tiểu Cao…”

Cao Ngữ Lam ngồi thẳng người, không hiểu chuyện gì, dáng vẻ lo lắng bất an. Sự yên lặng suốt một hồi lâu của giám đốc khiến cô bắt đầu lơ đãng.

Lát nữa cô phải đi tìm cô Ôn Sa đó, vì sao bỗng dưng hôn cô làm gì, đều là phụ nữ, buồn nôn quá. Nếu không giải thích rõ ràng vở kịch tai ác này, sau này cô biết phải tiếp tục làm việc ở công ty như thế nào?

“Cô vào công ty làm cũng hơn một năm rồi, thật sự cô luôn thể hiện rất tốt.”

“Cần phải như vậy, cần phải như vậy.”

Ôn Sa vừa nói cô ta đã nói ra rồi là có ý gì?

“Cô biết công ty luôn không tán thành các mối tình trong văn phòng.”

“Giám đốc yên tâm, tôi sẽ không như thế.”

Thái độ kỳ lạ của các đồng nghiệp lúc trước là như thế nào?

“Nhưng cô yêu cũng được, còn không giống bình thường…. như thế này, sẽ có ảnh hưởng không tốt trong công ty.”

“……”

Cao Ngữ Lam ngạc nhiên ngẩng đầu lên, bắt gặp ánh mắt của giám đốc, cô giận mình ngốc nghếch không hiểu cái nhìn ấy.

“Giám đốc, ông nói ai yêu?” Cao Ngữ Lam hỏi.

“Cô!” Giám đốc sờ cái trán hói của mình. Cao Ngữ Lam hiểu thái độ này, rõ ràng trên mặt giám đốc hiện lên dòng chữ: Nếu tiếp tục giả vờ cũng không có nghĩa gì!

“Nhưng ai yêu tôi?” Lẽ nào trong công ty có một chàng trai khôi ngô tuấn tú nào đó để ý đến cô mà cô không biết.

Giám đốc nhìn liếc xéo qua người cô.

Cao Ngữ Lam ngạc nhiên, không phải có người yêu cô, lẽ nào có tin đồn nhảm cô yêu người khác nên làm phiền đến người đó sao?

“Giám đốc, tôi không yêu ai.” Cao Ngữ Lam nghiêm túc biện hộ cho mình, mặc dù cô cũng rất muốn yêu, bước ra khỏi vực sâu của tình cảm, bắt đầu một cuộc sống hoàn toàn mới, nhưng chuyện này vẫn chưa xảy ra.

Giám đốc ho hai tiếng, nhìn Cao Ngữ Lam, ngón tay gõ lên mặt bàn như đang suy nghĩ nên nói như thế nào.

Linh cảm không hay trong lòng Cao Ngữ Lam ngày càng lớn. Từng cảnh diễn biến của câu chuyện kỳ lạ lần lượt hiện lên trong tâm trí cô, sau đó cô nghe thấy giám đốc nói: “Chuyện của cô và Ôn Sa, mọi người trong công ty đều biết rồi.”

“Ôn Sa?” Cao Ngữ Lam thốt lên, bỗng nhiên tỉnh ngộ.

Đúng là loạn quá rồi!

“Giám đốc, tôi tuyệt đối không hề yêu Ôn Sa, người tôi thích là đàn ông!”

Giám đốc liếc nhìn cô, không nói gì.

“Giám đốc, tôi tuyệt đối không hề có bất kỳ quan hệ đó với Ôn Sa. Lẽ nào cô ấy nói với ông cô ấy yêu tôi? Nếu như vậy cũng không liên quan đến tôi. Tôi và cô ấy không quen thân, trong chuyện này chắc chắn có sự hiểu lầm, thật, nếu không hãy gọi cô ấy đến đây, chúng tôi sẽ nói chuyện trực tiếp cho rõ ràng…”

Giám đốc ho một tiếng, ngắt lời của Cao Ngữ Lam: “Tiểu Cao, tôi hiểu tâm trạng bây giờ của cô.”

Hiểu? Không phải là tin?

Như vậy có ích gì!

“Giám đốc, ông nhất định phải tin tôi!”

Giám đốc không nói gì, bắt đầu yên lặng làm gì đó trên máy tính.

“Giám đốc, tôi thề, người tôi yêu là đàn ông! Là đàn ông! Là đàn… ông…” Tiếng cuối cùng cô thốt lên suýt chút nữa bị nấc nghẹn trong cổ họng vì giám đốc đã đẩy chiếc laptop của ông về phía cô, Cao Ngữ Lam nhìn lên màn hình như nhìn thấy quỷ.

Đó là bức ảnh chụp Ôn Sa và một người phụ nữ đang ôm hôn nhau, hình như ở một nơi đại loại như quán bar. Họ ăn mặc rất gợi cảm, hôn nhau vô cùng thắm thiết. Ôn Sa để lộ nửa khuôn mặt, rất dễ nhận ra, người phụ nữ còn lại chỉ có thể nhìn thấy nửa người trên từ phía sau, nhìn thoáng qua rất giống Cao Ngữ Lam.

Cao Ngữ Lam kinh ngạc há to miệng, chỉ lên màn hình, tay bắt đầu run rẩy: “Người này, người này không phải tôi. Thật, đó không phải là tôi.”

Nhưng giám đốc đã không còn muốn tranh luận với cô vấn đề “phải hay không phải” nữa, ông nghiêm sắc mặt, trịnh trọng nói: “Tiểu Cao, tình yêu là tự do cá nhân, yêu đàn ông hay phụ nữ cũng là tự do cá nhân, nhưng công ty cũng có quy định của công ty. Tôi cũng không muốn như thế này, nhưng tôi vẫn phải lấy làm tiếc thông báo với cô, đơn xin nghỉ việc của cô, công ty đã phê chuẩn.”

“Tôi không hề xin nghỉ việc!” Cao Ngữ Lam giật mình.

“Nếu cô không xin nghỉ việc, công ty phải gửi thông báo cho nghỉ việc tới cô, như vậy không phù hợp. Vì thế, hay là tự cô xin nghỉ việc sẽ tốt hơn.”

Cao Ngữ Lam ngẩn người, như thế này đúng là bắt nạt người quá đáng!

Cô nắm chặt tay lại, tự nhắc mình phải trấn tĩnh, nhưng cảm giác bị bắt nạt và khó chịu đã dâng đầy trong tâm trí cô, vì sao cô luôn gặp những chuyện như thế này, vì sao cô luôn luôn đen đủi?

“Giám đốc, tôi không thể chấp nhận, tôi không làm gì sai.”

“Tiểu Cao, sáng sớm nay tất cả các nhân viên trong công ty đã nhận được rồi. Cô vừa đi công tác về, có thể vẫn chưa kịp mở hòm mail. Ảnh hưởng của chuyện này vô cùng không hay, vi phạm quy định quản lý của công ty. Ôn Sa đã nói rõ tất cả mọi việc, sự thật đã như vậy, cô không thừa nhận còn có tác dụng gì? Để giữ được uy tín và tinh thần làm việc ổn định, công ty đưa ra quyết định cho cô nghỉ việc, hợp tình hợp lý. Dù sao không khí trong công ty cũng đã không còn thích hợp để cô tiếp tục làm việc, vì thế cô nên nghe theo thì tốt hơn.”

Cao Ngữ Lam hoảng hốt nhận ra phản ứng kỳ lạ của các đồng nghiệp có nghĩa là gì, nhưng cô bị oan ức!

“Tôi bị vu oan, đó không phải là tôi!”

Giám đốc thở dài: “Tiểu Cao, Ôn Sa đã thừa nhận rồi, bây giờ cô nói những lời này cũng không có tác dụng, công ty đã đưa ra quyết định, hôm nay cô bàn giao hết công việc, bộ phận nhân sự sẽ gặp cô làm thủ tục.”

Cao Ngữ Lam cắn răng, không nén được cảm giác giận dữ: “Tôi đi tìm gặp Ôn Sa, vì sao cô ấy muốn hại tôi như thế?”

Cao Ngữ Lam giẫm mạnh chân trên nền nhà, bước vào văn phòng của Ôn Sa. Trong phòng không có ai. Trợ lý của Ôn Sa nói khẽ: “Sa Sa bị phê bình, công ty cho cô ấy nghỉ phép một tuần tự kiểm điểm bản thân.”

Nghỉ phép? Vì sao kẻ đầu têu được nghỉ phép, còn cô là người bị hại lại bị đuổi việc? Dựa vào đâu, dựa vào đâu?

Cô là nhân viên bình thường, cô không quan trọng nên cô bị hại và bị bắt nạt sao?

“Nói cho tôi biết số điện thoại của cô ấy.” Cao Ngữ Lam nổi giận khiến người trợ lý giật mình. Cô đưa một tấm danh thiếp của Ôn Sa cho Cao Ngữ Lam, Cao Ngữ Lam giật lấy, bắt đầu gọi cho số điện thoại in trên đó, quả nhiên là đã tắt máy!

Một đồng nghiệp nam ở bên cạnh nhìn Cao Ngữ Lam gọi điện thoại với ánh mắt ám muội, hình như đang cười cô giả bộ. Cao Ngữ Lam bực bội quát anh ta: “Tôi không quen thân cô ta!”

Cô quay đầu lại rồi hỏi người trợ lý: “Cô ấy sống ở đâu?”

Người trợ lý lắc đầu liên tục nói không biết, mấy nhân viên khác lại quay sang nhìn, những ánh mắt khiến Cao Ngữ Lam nóng ruột, cô đập bàn nói to với họ: “Thật sự tôi và cô ta không quen biết!”

Tất cả mọi người đột ngột cúi đầu xuống, giả vờ như đang bận việc.

Cao Ngữ Lam bị bao vây giữa ánh mắt của mọi người, văn phòng rộng lớn có rất nhiều người, trong máy tính của từng người đều có một bức ảnh nóng làm bằng chứng cô yêu người đồng tính. Có người bước qua, tranh thủ cơ hội nhìn trộm cô, có người ngồi vùi đầu tại chỗ của mình, khi cô nhìn sang liền cúi đầu xuống càng thấp hơn.

Trong lòng Cao Ngữ Lam run rẩy, cuối cùng cô cũng hiểu, môi trường ở đây thực sự không còn thích hợp với cô nữa.

Cô cố gắng không để rơi nước mắt, quay về chỗ ngồi bàn giao công việc và thu dọn đồ đạc. Có vài đồng nghiệp thân thuộc đến giúp, an ủi cô vài câu, nhưng Cao Ngữ Lam vẫn cảm thấy trong lòng vô cùng khó chịu, cô làm xong thủ tục rất nhanh và về nhà.

Tối hôm đó, Cao Ngữ Lam nằm bò trong quán rượu, cô muốn say.

Cô luôn là một đứa trẻ ngoan, không rượu chè, không thuốc lá, ngủ sớm dậy sớm, làm việc chăm chỉ, thật thà an phận. Chuyện uống rượu như thế này, thật sự là việc cô chỉ làm khi bị shock quá lớn. Những gì trải qua trong ngày thật sự quá đau thương, cô quyết định buông thả mình một lần.

Rượu quá ba tuần, càng uống càng sầu.

Gặp chuyện như thế này cần phải làm gì? Cao Ngữ Lam không biết.

Thật ra, những chuyện tương tự kiểu này không phải cô mới gặp lần đầu. Mối tình đầu ngọt ngào suốt bảy năm của cô cũng vì có người vu oan cô phản bội nên kết thúc một cách bi thảm. Cô đi làm, cũng bởi cấp trên muốn bảo vệ mình nên đẩy trách nhiệm ký sai hợp đồng lên đầu cô nên cô bị sa thải. Lần này càng bất thường hơn, bỗng nhiên bị đuổi việc với lý do có tình cảm với đồng nghiệp cùng giới.

Cao Ngữ Lam vừa uống rượu vừa lau nước mắt. Uống rượu rồi nhưng vẫn không cảm thấy vui vẻ, không giải quyết được vấn đề, cô thất nghiệp rồi, cô phải làm thế nào?

Nữ giới yêu nữ giới không có tội, nhưng người cô yêu là đàn ông, cô bị vu oan. Vì sao luôn vu oan cho cô, vì sao cô luôn bị bắt nạt?

Trong quán rượu có giọng hát của một nữ ca sỹ: “Không được sợ hãi, bước về phía trước, tất cả những điều không tốt đẹp sẽ trôi qua, sẽ có thiên sứ đến yêu em…”

Ở đâu có thiên sứ? Thiên sứ ở đâu?

Cao Ngữ Lam nức nở khóc, tiếp tục lau nước mắt, bây giờ cô không cần có bất kỳ vị thiên sứ hão huyền nào, cô cảm thấy cần một người đàn ông để dựa vào. Nếu cô có bạn trai, có thể chứng minh cô không yêu nữ giới, người cô yêu là đàn ông.

Cao Ngữ Lam ăn năn hối hận, uống đến mức hoa mắt chóng mặt, bỗng nhiên nghe thấy chuông điện thoại vang lên, cô nghe máy, hồ đồ hỏi: “Ai đấy?”

“Tôi là Ôn Sa.”

Vừa nghe thấy cái tên này, từng tế bào trong người Cao Ngữ Lam nóng lên như lửa đốt, cô đập bàn: “Cô là đồ không ra gì. Vì sao cô lại hại tôi?”

“Rất xin lỗi, tôi cũng là vì bất đắc dĩ mới làm như vậy. Có người hại tôi, cũng may người trong ảnh rất giống cô, hơn nữa cô không có bạn trai, điều kiện phù hợp nên tôi đành để cô gánh chịu. Xin lỗi, tôi sẽ bồi thường cho cô, nếu có công việc thích hợp, chắc chắn tôi sẽ giới thiệu cho cô.”

“Hừ, hừ! Giới thiệu cái đầu cô. Cô mau đưa bạn gái của cô đến công ty, nói rõ ràng với họ để trả lại sự trong sạch cho tôi!” Cao Ngữ Lam càng nói càng to: “Cô nói với họ, người tôi yêu là đàn ông! Là đàn ông! Cô có biết không?” Cô liên miệng nhắc đến từ “đàn ông”, giận dữ đập bàn khiến hai người đàn ông ngồi bên cạnh đang có ý định muốn tán tỉnh cô sợ hãi chạy mất.

“Nếu cô muốn chứng minh cũng không liên quan đến tôi, rất đơn giản, tìm một người bạn trai không phải là xong sao?” Ôn Sa không muốn nghe cô nói, dù sao cô ta cũng đã làm chuyện đó rồi, đương nhiên không thể tự vạch trần lỗi của mình. Cô ta hoàn toàn không bị ảnh hưởng bởi tiếng quát của Cao Ngữ Lam, bình tĩnh đưa ra ý kiến: “Cô đưa bạn trai cô đến công ty là có thể vạch trần lời nói dối của tôi.”

Có phải nói như vậy vì biết thừa cô chưa có bạn trai không? Cô, Cao Ngữ Lam là người dễ dàng bị bắt nạt như vậy sao?

Cao Ngữ Lam đứng bật dậy, người xiêu vẹo, cô nói to: “Tôi sẽ tìm được một người đàn ông cho cô xem, có bạn trai rồi, tôi sẽ dắt anh ta đến công ty, cô cứ đợi đấy!”

Cô nói làm là làm, mơ màng thanh toán tiền rồi lảo đảo bước ra ngoài, trong lòng nghĩ nên tìm một người đàn ông như thế nào, một tiếng động lớn vang lên, cô va vào khung cửa.

Mọi người xung quanh nhìn dồn về phía cô, nhưng cô không cảm thấy đau.

Nhân viên bảo vệ ngoài cửa vội vàng chạy lại đỡ cô, “Thưa cô, cô không sao chứ? Có cần tôi giúp cô gọi một chiếc taxi không?”

“Không cần.” Cao Ngữ Lam khí khái xua tay: “Không cần taxi, nhà tôi gần đây. Tôi không về nhà, tôi phai đi tìm một người đàn ông! Cần đàn ông!”

Một người phụ nữ uống rượu say nên hơi điên rồ!

Những người đàn ông xung quanh quay lại rồi vội vàng tránh mặt đi, sợ bị người phụ nữ này nhìn thấy.

“Không được sợ hãi, bước về phía trước, tất cả những điều không tốt đẹp sẽ trôi qua, sẽ có thiên sứ đến yêu em…” Nữ ca sỹ vẫn đang hát, Cao Ngữ Lam xiêu vẹo bước ra khỏi quán rượu.

Lúc này cơn say đã bốc lên đến đỉnh đầu, hai mắt mơ màng, cô lảo đảo bước từng bước về phía trước. Đã già nửa đêm, trên đường vẫn còn không ít đàn ông! Nên chọn người nào?

Cao Ngữ Lam dụi mắt, không sao nhìn rõ được? Nhìn không rõ biết chọn thế nào?

Cô dừng bước, nheo mắt nhìn về phía trước, người ta nói thuận theo tự nhiên, chọn ngày không bằng gặp ngày, cô chọn đàn ông cũng không bằng gặp đàn ông.

Chính là anh ấy! Người đang đi phía trước!

Cao Ngữ Lam chạy lao về phía trước, cũng không biết rốt cục mình đang làm gì, đang lúc mơ mơ màng màng, cô nghe thấy tiếng người đàn ông kêu to: “Cô muốn làm gì? Này, này, cô chớ làm loạn!”

Ánh nắng chiếu xuyên qua rèm cửa không được khép kín vào trong phòng, dừng lại trên chiếc giường bừa bộn.

Cao Ngữ Lam đầu đau như búa bổ, cố gắng thò đầu ra khỏi chăn, nhận ra mình chỉ nằm một nửa người trên giường. Cô đã ngủ như vậy suốt đêm sao?

Cô rên lên một tiếng, ôm đầu chuẩn bị ngồi dậy. Sau đó cô ngạc nhiên, giật mình trước những gì hiện ra trước mắt. Cô vội vàng lục lại những ký ức còn sót lại trong đầu – Tối qua cô đã uống say, hình như đã rất chăm chú tìm đàn ông trên đường.

Cao Ngữ Lam ngồi bật dậy, vội vàng lấy chăn trùm kín người, sau đó nhìn quanh, kiểm tra trên giường và trong phòng có dấu vết của người đàn ông lạ nào không.

Kết quả là không có!

Cao Ngữ Lam thở phào nhẹ nhõm, cẩn thận nhớ lại những việc cô đã làm tối qua. Đáng tiếc là đầu óc cô trống rỗng, không nhớ được điều gì. Cô nhìn mình, trên người không có vết tích, cũng không có gì không ổn, nhưng cô không mặc quần áo và cảnh nội y rơi trên nền nhà vẫn khiến cô cảm thấy không yên tâm.

Rốt cuộc đêm qua đã xảy ra chuyện gì?

Cô đang khổ sở suy nghĩ, bên ngoài phòng bỗng nhiên vang lên một tiếng động khe khẽ. Hình như vọng lại từ phòng bếp.

Thần kinh của Cao Ngữ Lam bỗng nhiên trở nên vô cùng căng thẳng. Lẽ nào cô đã thật sự đưa một người đàn ông về nhà? Bây giờ người đó đang ở trong bếp nấu bữa sáng cho cô sao?

Không phải thế chứ?

Cô không thể làm một chuyện khiến người khác nổi giận như vậy!

Nghĩ đi nghĩ lại, cho dù cô thật sự có làm chuyện đó sau khi uống rượu say, người đàn ông bị cô đưa về cũng không thể ngốc nghếch đến mức nấu bữa sáng cho cô.

Phía nhà bếp lại vang lên tiếng va chạm của đồ vật. Cao Ngữ Lam sợ suýt chết, bật dậy mặc quần áo rồi mở cửa thò đầu ngó ra ngoài.

Má ơi, ai đã làm phòng khách bừa bộn như thế này? Vì sao gối ôm rơi xuống đất, giày mỗi chiếc một nơi, đồ trang trí rơi trên nền nhà?

Cao Ngữ Lam vừa muốn cất tiếng chửi, bỗng nhiên nghĩ không biết có phải tối qua cô uống nhiều quá nên làm loạn không? Cô nuốt lại lời định nói, quyết định đi tìm người đàn ông lạ đó trước rồi tính.

Nhà của Cao Ngữ Lam thuê không rộng, phòng bếp không xa, nhưng cô chần chừ mãi mới đến nơi. Cô vừa đi vừa nghĩ nên nói gì với người đàn ông đó, phải hỏi xem đêm qua mình làm sao hay cho dù ba nhân bảy hai mốt thế nào cũng phải chửi anh ta một trận?

Ừ, cho dù nói gì, cô cũng phải có khí thế! Chắc chắn cô phải làm chủ chiến trận! Phải chiếm thế thượng phong!

Cho dù đêm qua cô cướp được người hay quyến rũ được người về, cho dù cô có chủ động hay không, cũng không cần biết sự việc phát triển đến mức độ nào, dù sao nhìn cảnh lúc cô tỉnh dậy, cô chắc chắn đã bị người ta lợi dụng.

Vì thế cho dù như thế nào, cô phải giáng đòn phủ đầu trước! Tuyệt đối không thể để người đàn ông thối tha này chống chế!

Phải bắt anh ta quên chuyện này, cô tuyệt đối không chịu trách nhiệm. Hơn nữa, cô không phải là một người phụ nữ tùy tiện, tốt nhất người đàn ông này nên nhận thức rõ điều đó, anh ta đừng hòng lợi dụng cô một lần nữa!

Nghĩ đến đây, Cao Ngữ Lam hít một hơi thật sâu, vừa nắm chặt tay vừa cố gắng mở mắt thật to, chuẩn bị vũ trang rồi bước nhanh vào nhà bếp. Cô dồn hết sức hét to: “Này, anh……”

Tất cả những lời định nói bị chặn đứng ở cuống họng, Cao Ngữ Lam trợn mắt, không dám tin vào những gì nhìn thấy trước mắt.

Một hồi lâu sau, ngón tay cô run rẩy hướng về phía đối phương, khó khăn mãi mới thốt lên một câu: “… Mày… sao lại biến thành chó?”

Chú chó nhỏ trước mặt vểnh hai tai, chân ngắn cũn, lông màu nâu lá cọ, đôi mắt long lanh như hai giọt nước, vô cùng đáng yêu. Lúc này nó đang ngoan ngoãn ngồi trên nền nhà, nghiêng đầu nhìn cô, miệng kêu ư ử hai tiếng rất đáng thương.

Vì sao một người đàn ông lại biến thành một chú chó đáng yêu như thế này?

Thế giới này thật vô cùng kỳ lạ!

Cao Ngữ Lam hoàn toàn không biết nên phản ứng như thế nào, cô ngốc nghếch đứng ở đó hồi lâu, cho đến khi chú chó nhỏ mất kiên nhẫn, cào cào lên cửa tủ bếp rồi chạy lại gần Cao Ngữ Lam, lúc này cô mới sực tỉnh. Trong nhà cô vô duyên vô cớ xuất hiện một chú chó!

“Mày do đàn ông biến thành sao? Hay là mày vốn dĩ vẫn là một chú chó?” Câu hỏi này thật sự khá ngớ ngẩn, Cao Ngữ Lam cảm thấy tự khinh chính mình khi có thể thốt lên những lời như thế, nhưng quả thật sự việc rất kỳ lạ, cô còn có thể nghĩ như thế nào được nữa?

Chú chó nhỏ bị cô nhấc hai chân trước lên, nó nhìn cô rồi thè lưỡi thở, tỏ vẻ vô tội.

“Không được giả vờ đáng yêu!” Cao Ngũ Lam nghiêm túc phê bình nó. Cô nhìn thoáng qua, đích thị là giống đực, lẽ nào… Cô sắp bị mớ hỗn loạn này làm cho đầu óc lú lẫn rồi, cô cảm thấy đầu mình đau nhức. Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Liệu có khả năng xảy ra một điều gì đó hư ảo trong thế giới này không?

Chú chó bị cô nhấc chân lên cảm thấy không thoải mái, bắt đầu kêu ăng ẳng, co người muốn đứng xuống đất.

Cuối cùng Cao Ngữ Lam cũng đầu hàng, được rồi, cô có nghĩ nát đầu cũng không thể nhận ra được chuyện gì đã xảy ra, không bằng việc gì cần làm nên làm ngay. Quân đến thì chặn, nước đến thì đắp đất ngăn. Nếu lát nữa chú chó biến thành một người đàn ông, cô sẽ đánh rồi đuổi ra ngoài.

Suy nghĩ như thế giúp cô được giải tỏa. Cô thả chú chó xuống đất rồi bắt đầu thu dọn phòng. Lúc làm, cô thấy trong phòng khách có hai bãi nước đái chó và một bãi phân chó, điều này khiến cô vô cùng bực bội. Chú chó nhỏ vẫn chạy quanh quẩn quanh chân cô, nhìn thấy thái độ giận dữ của cô khi nhìn mình, nó để lộ vẻ lo lắng rồi lùi xa vài bước.

Cao Ngữ Lam nhìn thấy thế, cô cầm chiếc mắc áo làm tư thế chuẩn bị đánh nó: “Mày, mày, đừng nghĩ rằng bây giờ mày giả vờ đáng yêu như thế tao sẽ không xuống tay, cần biến thành gì thì mau biến đi, xem tao có đánh chết mày không!”

Chú chó nhỏ ngồi trên nền, vẫy đuôi kêu ư ử lấy lòng cô.

Cao Ngữ Lam mắng hai câu, nghĩ lại thấy không có ý nghĩa gì. Cô thu dọn sạch sẽ nhà cửa, tắm rửa rồi thay quần áo, sau đó ngồi trong phòng khách yên lặng nhìn chú chó.

Một lúc lâu, cô vẫn không nhớ được rốt cuộc chú chó này từ đâu đến. Đầu cô vẫn đau, bụng bắt đầu sôi lên, chú chó nhỏ ngồi bên chân cô nhìn cô với ánh mắt chờ đợi, cô hiểu, chắc chắn chú chó cũng đói rồi.

Cao Ngữ Lam mở tủ lạnh, thấy chỉ có ba chiếc bánh bao nhân thịt có thể ăn được. Vậy là cô nấu một nồi cháo trắng, hấp lại bánh bao. Lúc cô làm những việc này, chú chó vui mừng chạy quanh chân cô, vẫy đuôi liên tục.

2/ Chương 2 – Cướp nhầm rồi

Ánh nắng mặt trời lọt qua rèm cửa sổ vào trong nhà, chiếu tia sáng lên chiếc giường bừa bộn.

Cao Ngữ Lam đầu đau như búa bổ, đấu tranh với bản thân một hồi dưới tấm chăn rồi thò đầu ra ngoài, đầu cô đau như búa bổ. Cao Ngữ Lam phát hiện nửa thân dưới của cô gần như rơi xuống đất. Cô ngủ cả đêm trong tình trạng như vậy sao?

Cao Ngữ Lam rên khẽ, cô ôm đầu cuộn chăn leo lên giường. Cao Ngữ Lam giật bắn mình khi nhớ đến hiện trạng của bản thân. Những mảnh vỡ ký ức ùa về trong trí óc cô. Tối qua cô uống rượu say khướt, sau đó hình như cô ra đường tìm đàn ông.

…..